2010/06/29

Giá như

photo

Có câu nói: "Đừng để chuyện đã rồi thì mới hối tiếc" Hối tiếc thì đã muộn rồi. Cũng đừng bao giớ nói câu "Giá như"

Trong mỗi người đều có phần "con" và phần "người". Mỗi lần phần con trỗi dậy ta thật khó kiểm soát nó. Cảm giác chiến đấu với nội tâm thật sự rất khó khăn. Ông cha ta có câu nói không bao giờ sai. Kẻ thù lớn nhất của đời mình là chính mình. Cám dỗ luôn xung quanh ta, chỉ đơn giản 1 chút mà thôi bạn à.

22 năm trời rồi... phải đến lúc thôi. Hãy cố gắng như trong truyện Naruto ấy... :) Vâng, không bao giờ là quá muộn và tôi không muốn tương lại phải ngồi cafe một mình để rồi nói câu... "Giá như"

2010/06/24

Oh woooooo

magic by Juan Carlos Riaño.



Đi về nhà đừ người, nằm xem 1 tập phim Vượt ngục cốt để mỏi mắt mà ngủ cho dễ thế mà ngủ không được.... tự dưng nhớ tới cây đàn... Đem ra phiêu gần 2 tiếng với giọng hát "dễ sợ" và cách gãy đàn pừ rồ đã giúp cho mình thoải mái lên rất nhiều.

Ngày nào cũng chạy thấy 1 đống xế hộp xịn. hehe em nào thì hợp với dáng mình hỉ?

Câu hỏi vẫn chưa trả lời được: rốt cuộc mình thích cái gì? và nghề mình sẽ làm là nghề gì? nghiệp mình sẽ là nghiệp nào? ai là zợ tương lai mình? Khi nào và phải như thế nào mình mới chịu học hành hay làm việc cho 1 cách thật nghiệp túc và đàng hoàng?

2010/06/18

Khổ

Khổ là gì? Khổ là do tự mình chuốc vào mình thôi. Cuộc đời là của mình, cái gì cũng do mình quyết định thế nên đừng nên đổ lỗi tại ai.
Mai là ngày tổ chức kỳ thi thăng cấp lần 4 cho CLB của mình. Kể cũng lạ nhỉ, gần 2 năm rồi thế mà thi thăng cấp có 4 lần, nếu như CLB ngoài chắc có bạn lên đai đen rồi hihi. Khoảng thời gian khó khăn của CLB có cảm giác đã qua rồi. Làm sensei cũng có cái thú của nó chứ bộ ^^. Mình thích nghề giáo, thích làm nghệ sĩ, thích thể thao, thích kinh tế, thích vi tính thích tùm lum tà la hết. Điều đó không có tội. Có tội là tội với chính bản thân mình, làm cho mình khổ mà thôi. ^^
Nếu ôm không hết mình sẽ ngã về không. Mà nếu ôm được hết thì mình sẽ rất tự hào về mình... Chả biết nên vui hay buồn nữa... Thôi không sao... được ăn cả ngã đứng dậy đi tiếp
Hôm nay làm bài không được, sai tè le tét lét, sai ba cái lỗi cỏn con, vớ vẩn, sai vì không học từ vựng, không học bài kỹ ở nhà. Buồn gì đâu mà buồn... nhưng do đâu, do mình chứ do ai...
Take back yesterday...

2010/06/12

"Không quan tâm"

sugarfree by baummarco.

Ai đã từng đứng ở một cương vị quản lý nhất định chắc hẳn đểu trải qua việc điều hành rất nhiều và nhất là trong quá trình quản lý nhân viên. Nhưng mâu thuẫn xảy ra, khi deadline tới,... cảnh trên chửi xuống, dưới chửi lên thật là mệt mỏi cho cả đôi bên. Âu đâu là cách quản lý tốt nhất?

Sếp quản lý khóa tiếng Nhật của tôi nói thật đúng là Hítle hay giống Mr Bill Kim trong phim Prison Break. Thật là kinh khủng. Khi bị anh nói về tình hình học lớp với những lời rất quyết đoán, bảo thủ đã khiến tôi và các bạn cảm thấy thật stress và thật sự là chịu không nổi. Kiểu quản lý của anh chính là:
  • Tinh thần samurai bất diệt
  • Chỉ có tiến, không có lùi
  • Chỉ có giỏi, không có khá
  • 1 là sống, 2 là chết
  • Đi chỉ một cửa đã chọn, không 2 cửa
  • Câu nói "không quan tâm" luôn đi đầu trong miệng vì anh chỉ cần biết kết quả, bất chấp mọi lời ngụy biện hay bất cứ lý do gì cho kết quả kém.
  • Sắp xếp một lịch trình làm việc, học tập kinh khủng.
Tôi đã thử phân tích cách thức quản lý này và tôi suy ngẫm được một số thứ như sau:
  • Cách quản lý này nếu quá đà sẽ tạo nên mối "hận thù" hoặc "ghét bỏ" của nhân viên đối với sếp rất kinh khủng. Kiểu như tức nước thì vỡ bờ ấy.
  • Và cũng có thể nhận được lời cám ơn khi dự án kết thúc tốt đẹp từ nhân viên vì đã tạo áp lực bắt buộc nhân viên phải làm việc, học tập đến cùng.
  • Nhân viên bị ép có thể sẽ rất điên dại, khùng mát
  • Nhân viên sẽ rất rất ghét sếp
  • Tại sao sếp làm vậy? Xét cho cùng đó cũng là vì hiệu quả, vì công ty, vì chất lượng đã đặt ra và phải đạt đượt nếu cứ hiền hiền thì nhân viên lại lờn mặt lại lôi thôi cả. Cũng vì lợi ích của công ty, của chính các nhân viên. Người được lời nhiều nhất cũng chính là nhân viên: kiến thức, kinh nghiệm, thay đổi tác phong làm việc, học tập,... dù có thể bị tổn thọ vài năm hehe
  • Câu nói "tôi không quan tâm anh làm gì làm như thế nào, anh bận bịu gì tôi cũng không quan tâm" đôi khi sẽ tạo ra sự hụt hẫng cho người nghe. Ai cũng có một cuộc đời riêng sếp à. Tuy nhiên nếu xét kỹ thì câu nói đó sẽ ngăn chặn được rất nhiều người lười hay 1001 lý do bận bịu.
  • Lời nói giữa đôi bên còn xuất phát từ câu "ai cần ai".
Chỉ một chút suy nghĩ về vấn đề quản lý nhân viên theo kiểu này. Tôi nghĩ cách quản lý như vậy nếu linh động một chút sẽ hay hơn. Mà chung quy nói dong nói dài thì tôi lại ủng hộ cách quản lý kiểu này vì nó giúp cho những người lười như tôi có áp lực mà làm việc dù nói thật tôi không thích bị quản lý kiểu này hehe. Ai đã từng dính phải tình huống này thì chắc chắn sẽ gặp phải tình trạng lúc mới bị chửi xong ghét "ổng" hay "bà" kinh khủng nhưng khi bình tĩnh lại sẽ hiểu tại sao họ làm vậy. :)

2010/06/11

Những điều căn bản cần biết và làm khi bắt đầu chơi chứng khoán

1. Mở một tài khoản ở bất kỳ công ty CK nào cũng được. Mở miễn phí
2. Nạp tiền và tài khoản bạn có tiền, vài cổ phiếu thì có thể duy trì tài khoản để công ty CK khỏi xóa tài khoản bạn sau một khoảng thời gian nếu không giao dịch.
3. Mua bán:
  • Dùng phần mềm, ví dụ SPRO, Web
  • Gọi cho Broker
  • Dùng điện thoại nhắn sms
  • Nhớ tùy công ty thì phí dịch vụ sẽ khác nhau, đến thời điểm hiện tại theo tôi biết thì max khoảng 0.3%.
4. Luật (tính đến thời điểm hiện tại):
  • Sàn Hồ Chí Minh: 10 CP, T+4, 8h30-10h30
  • Sàn Hà Nội: 100CP, T+4, 8h30-11h
5. Khớp lệnh: có hai loại (ví dụ sàn Hồ Chí Minh)
  • Định kỳ: 8h30-9h, 10h15-10h30
  • Liên tục: 9h-10h15

Hết rồi, đơn giản không? Quan trọn là cái thứ 3 kia kìa. ^:)^

2010/06/10

White Flag


summertime by {chiie}.



Tính tình khốn nhất của mình chính là sự cẩu thả. Mình không hẳn là người thiếu tỉ mỉ và không kỹ càng nhưng rất nhiều lần vì sự cẩu thả mà mình đã mất đi rất nhiều thứ...

Hôm nay, hơi khác 1 chút, lòng tự tôn được nhận ra. Cảm giác đó đã trở lại, 1 cảm giác có 1 chút tự hào khi mình như vậy. Mình là một thằng hay tự kỷ hừm, toàn nói vớ vẩn thôi, lo học tập làm việc đi.

Mình biết mình không phải là một thằng ngu nhưng mình là một thằng lười + cẩu thả... Phải nghiêm khắc với bản thân hơn nữa.

Hôm qua nằm mơ thấy ác mộng mất đi 1 người thân. Thức dậy vẫn còn sợ và buồn. Nếu ai hỏi động lực nào bạn có thể học, làm việc, tương lai,... đại khái thế thì mình xin trả lời rằng mình vì gia đình, bố mẹ mình hơn chính bản thân mình.

2010/06/05

Phố Sài Thành

Akasaka-Mitsuke 3 by tk21hx.

Lướt phố đông đúc vui thật. Ngắm hình thái kinh doanh của nhiều quán và một số doanh nghiệp thấy khá ok với ý mình. Ngẫm lại cái xứ khỉ ho cò gáy Đà Lạt lựa một hình thức kinh doanh cũng khó chứ không đơn giản. Đầu óc + tiền bạc đổ ra. Không khéo đổ nợ há há. Nhiều người giàu nứt vách đổ tường, nhiều người nghèo rớt mồng tơi, một số khác thì cứ bình bình mà sống. Bạn chọn cái nào?

Đi uống cafe 8 với mấy thằng boy đến tận 10h30 tối, toàn nói ba cái chuyện vớ vẩn. Mới ngày nào bước vào trường này, giờ đã tốt nghiệp rồi.

2010/06/03

Như những phù vân






Còn thiếu quyết đoán
Chưa nhanh nhạy
Lanh chưa đủ
Chưa bao quát được vấn đề
Phân tích kém
Không tự tin vào chính mình
Chỉ 1 số vấn đề phân tích được trong ngày hôm qua
Đã ngủ 1 giấc dài...

2010/06/01

Khi đã đi. Xin đừng quay đầu lại

Mỗi người khi chọn một con đường đi đều có lý do của riêng mình. Khi xem xét hướng đi của mỗi người tôi đều phân tích tại sao họ chọn vậy và dự đoán tương lai họ như thế nào. Nhưng nếu hỏi tôi dự đoán tương lai tôi thế nào thì tôi chịu? Lý do: con đường mỗi người chọn dựa trên sự "liều" của mỗi người, họ dạm mạnh dạn thay đổi hay đi vào con đường đó. Theo quan điểm cá nhân, tôi nghĩ chứ "liều" nó quyết định tương lai mình. Có thể bạn chỉ cần một cuộc sống an nhàn, có thể bạn sẽ phải trải qua một cuộc sống bận rộn, đau đầu nhưng tiền bạc chả bao nhiêu, hướng đi thì nhiều lắm và còn rất nhiều vấn đề có thể bàn khi nói đến chủ đề này.

Bản thân tôi không hề nghĩ con đường tôi chọn là hay ho. Phân tích thử xem nào: 1 con đường rất khó khăn và gian nan nhưng tiền bạc thì chả bao nhiêu, tương lai nó khá mù mờ và phải qua các giai đoạn kế tiếp mới có thể phán đoán được. Và tôi tự nhận mình không phải là một thằng có đủ máu "liều" để có thể bức phá. Hiện tại tôi có thể dự đoán tương lai của tôi tốt và xấu trong vòng 3-5 năm tới. Còn giàu thì tôi nghĩ chữ đó còn hơi xa vời.

2 "anh" cùng phòng mới sắm 2 em BB. Ôi nhìn mê quá. Hiện tại thì mục tiêu là trong năm sau sẽ sắm được 1 em BB (chưa rõ em nào) và em này: (tình yêu của tôi hehe)

Macbook Pro Desk by starscreamer.