Sếp quản lý khóa tiếng Nhật của tôi nói thật đúng là Hítle hay giống Mr Bill Kim trong phim Prison Break. Thật là kinh khủng. Khi bị anh nói về tình hình học lớp với những lời rất quyết đoán, bảo thủ đã khiến tôi và các bạn cảm thấy thật stress và thật sự là chịu không nổi. Kiểu quản lý của anh chính là:
- Tinh thần samurai bất diệt
- Chỉ có tiến, không có lùi
- Chỉ có giỏi, không có khá
- 1 là sống, 2 là chết
- Đi chỉ một cửa đã chọn, không 2 cửa
- Câu nói "không quan tâm" luôn đi đầu trong miệng vì anh chỉ cần biết kết quả, bất chấp mọi lời ngụy biện hay bất cứ lý do gì cho kết quả kém.
- Sắp xếp một lịch trình làm việc, học tập kinh khủng.
- Cách quản lý này nếu quá đà sẽ tạo nên mối "hận thù" hoặc "ghét bỏ" của nhân viên đối với sếp rất kinh khủng. Kiểu như tức nước thì vỡ bờ ấy.
- Và cũng có thể nhận được lời cám ơn khi dự án kết thúc tốt đẹp từ nhân viên vì đã tạo áp lực bắt buộc nhân viên phải làm việc, học tập đến cùng.
- Nhân viên bị ép có thể sẽ rất điên dại, khùng mát
- Nhân viên sẽ rất rất ghét sếp
- Tại sao sếp làm vậy? Xét cho cùng đó cũng là vì hiệu quả, vì công ty, vì chất lượng đã đặt ra và phải đạt đượt nếu cứ hiền hiền thì nhân viên lại lờn mặt lại lôi thôi cả. Cũng vì lợi ích của công ty, của chính các nhân viên. Người được lời nhiều nhất cũng chính là nhân viên: kiến thức, kinh nghiệm, thay đổi tác phong làm việc, học tập,... dù có thể bị tổn thọ vài năm hehe
- Câu nói "tôi không quan tâm anh làm gì làm như thế nào, anh bận bịu gì tôi cũng không quan tâm" đôi khi sẽ tạo ra sự hụt hẫng cho người nghe. Ai cũng có một cuộc đời riêng sếp à. Tuy nhiên nếu xét kỹ thì câu nói đó sẽ ngăn chặn được rất nhiều người lười hay 1001 lý do bận bịu.
- Lời nói giữa đôi bên còn xuất phát từ câu "ai cần ai".
No comments:
Post a Comment