2011/12/14

Được và mất



Hôm qua, đi làm về trên xe điện, xe thì cứ chạy, mắt thì cứ ngó ra ngoài đường... Ý nghĩ về sự được và mất trong mình tự nhiên nó lòi ra. Suy nghĩ trong suốt cả chuyến, miệng thầm mỉm cười.

Được, mất, đơn giản hay không đơn giản cũng tùy vào cách suy nghĩ của bản thân mỗi người. Hồi nhỏ chỉ có ước mơ nhỏ nhoi là dc mua cái mặt nạ tôn ngộ không, dc ngồi vào cái máy chơi game chơi trò xiếc thú, dc thu thập một đống hình thắng dc nhờ nhít hình, tạt lon hay mua một khẩu súng, kiếm đồ chơi để rồi suốt ngày ở trong nhà đeo cái quốc kỳ hay tấm chăn trên cổ và tưởng tượng rằng mình là siêu nhân bay vù vù tưởng tượng tất tần tật mọi thứ có thể tưởng tượng ra cùng những đạo cụ đồ chơi đó để bằng bằng chiếu chiếu bay vù vù... haha nghĩ lại quả thật là một kỷ niệm đẹp của đơi người. Để khi nhìn lại ta luôn ước ao được quay lại khoảng thời gian đó...

Mất, nhỏ thì mất 1 cục kẹo cũng là mất, thua nhít hình cũng là coi như bị mất như mất tiền ấy, bị thằng bạn xin 1 miếng bánh cũng hơi hơi thấy "mất" rồi, tất nhiên là đang nói theo kiểu con nít hồi xưa haha: nhìn đứa bạn đem gọi phồng tôm hay bánh kẹo, chuối chiên lúc đi học hay đi về là miệng thèm chảy dãi và chả có ngại miệng gì mà nói câu: "ê, cho miếng coi, cho miếng điiiiiiiiiiiiiiiii! ực ực", cái câu mà bây giờ hầu như không còn nghe thấy nữa? Nghĩ lại vui thật

Được, lớn 1 chút, thì dc lớn nhất của mình chính là cái vi tính ròng rã suốt từ năm lớp 9 cho tới 12, cũng chính nhờ nó mà mình mê vi tính, photoshop để rồi giờ đây đang theo cái nghiệp này? dc là khi dc cầm trong tay cái điện thoại màn hình đen trắng của nokia... của bố mà cái mặt chảnh thấy ớn, được gì nữa nhỉ, à cảm giác của thằng nhóc mới lên Sài Gòn lần đầu được đi.... !thang máy! cũng sướng run người, thật vui nhỉ! ^^

Mất, mất đi đôi mắt 12/10 vì cái vi tính, vì tình yêu "game" của tuổi mới lớn mà ai cũng từng trải qua, để giờ phải đeo cặp kính cận, có thể nói cho đến bây giờ đây cũng vẫn là cái mất mình coi là khá lớn lao và "đau khổ" đối bản thân, và cũng bắt đầu mất đi hình ảnh yêu dấu nhà cửa, quê hương từ sau khi xuống SG, sống đến giờ cũng đã 6 năm rồi... không biết ngày nào trở lại mà không phải chỉ là chuyến thăm nhà đơn thuần vài ngày hay 1, 2 tuần.

Được, nhỏ chỉ có mong muốn: con mai mốt làm tổng giám đốc nha bố nha!, dc cái ước mơ to lớn thật, sống mà không mơ không phải là con người mà lớn rồi chợt nhận ra để mà đạt dc cái ước mơ thì là một chuyện khác. Được là cái cảm giác đầu tiên khi đi máy bay mà còn là tự bỏ tiền túi ra đi, ôi sướng run người... khi bay ra lại "Nguyên quán" trong cái thẻ CMND của mình cùng mẹ, sống hơn 20 năm trời không biết quê nội ở đâu... Hà Nội, 1 niềm vui nhỏ nhoi... hẹn ngày gặp lại ^^. Được gì nữa, cảm giác lần đầu tiên ra nước ngoài thế nào ta... lại còn mang mác dc cty cử đi vài tháng nữa haha, đón bình minh trên máy bay, ngắm Sài Gòn trong đêm lạnh với ánh đèn long lanh.... không thể cool hơn được. Được, chính là đất nước mình bay đến, Tokyo, kinh đô thời trang của thế giới, thành phố đắt đỏ, hiện đại bậc nhất thế giới, sống ở đây cho mình cực kỳ nhiều trải nghiệm thú vị về mọi thứ: thời gian, ẩm thực, kinh doanh, giao thông, văn hóa, công nghệ... và những kinh nghiệm tuyệt vời (dù hơi "chua cay", "đắng", "khổ") trong công việc. ^_^

Mất, chính là khi nhận ra mình không hợp với con đường mình đang đi, cái mình đang làm nhưng rõ ràng mình không được hối hận, con người sống đôi khi phải làm những điều mình không muốn để đạt được những điều mình muốn. Đừng bao giờ than thở hay trách hờn gì, đôi khi phải biết nhận ra mình đã được những gì  từ nó. Quan trọng là cuộc đời con người có nhiều giai đoạn và mình chỉ đang đi được 1/4 (theo chuẩn 60) của cuộc đời người. Cuộc sống luôn luôn vận động, luôn luôn thay đổi, phải thay đổi để thích nghi, nhưng phải lựa chọn để thay đổi khôn ngoan hơn, kiên quyết hơn và khi thay đổi thì không được ân hận.... 5, 7 năm sau mình sẽ thay đổi thế nào? Hãy chờ xem!

.................. và tương lai:

Được, 1 nước chưa đủ, trong đầu đang nghĩ ra làm sao để có thể đi  du lịch được nhiều nước hơn. Do đo phải xác định rõ cách gì và như thế nào haha nếu là bỏ tiền đi du lịch thì chắc hết nói. Mà tất nhiên phải bỏ ra khá là nhiều thời gian để đầu tư cho ngoại ngữ (ở đây là tiếng Anh)  từ khi đầu tư vào tiếng Nhật hơn 1 năm trời mình đã mất gần hết phản xạ, từ vựng bên tiếng Anh rồi nhưng học tiếng Nhật đã cho mình Được 1 trải nghiệm thú vị: thế nào là học ngoại ngữ cho ra hồn và phải cày như thế nào khi học ngoài ngữ. :) Được, mong có được nhiều bạn bè người ngước ngoài ^^ mà giờ vẫn chưa :">, chắc phải lên plan mới được. À,... mình còn Mong Được 1 lần đi Nhật dài hạn vài năm để có thể Được 1 trình độ tiếng Nhật nói chuyên với người Nhật như nói tiếng Việt và còn 1 cái được nữa: đi Nhật, mình phải công nhận kiếm được khá nhiều tiền so với bên VN dù so ra lương mình ở Nhật cũng không cao lắm haha nhưng... Để làm gì? Tiền không ai không ham, nhưng đối với mình thời điểm hiện tại, mình chỉ muốn kiếm thật nhiều để có thể xây lại căn nhà tồi tàn đầy kỷ niệm của bố mẹ mình ở Đà Lạt, để có thể báo hiếu 1 phần nào đó cho bố mẹ mình... Nhưng rõ ràng nếu mình không được đi thì đây có thể nói là 1 cái Mất khá lớn với mình, vì bản thân biết cty hiện tại, ngành nghề hiện tại, mức lương hiện tại ở VN... hoàn toàn "bất khả". Đó sẽ là tương lai, mình sẽ cố gắng để đạt được... nếu không được hay cơ may không tới chắc mình sẽ buồn lắm.

Mất, 1 cái mất quan trọng trong sự nghiệp, có thể mình sẽ chuyển việc chăng, tương lai đang còn phía trước, không thể đoán được điều gì, có thể có cũng có thể không, con người ta Được thì phải Mất và Mất thì sẽ Được 1 cái gì khác, luôn như vậy. Mình không thể nói rõ được điều gì trừ khi mình thật sự bắt tay vào vạch ra, vẽ vời thật rõ ràng cách thức, chiến lược, mục tiêu, hay nói cách khác đó là 1 trong những nhân tố của 1 vòng tròn: vòng tròn thành công mà mình đã xem được trên tivi, và phải luôn nhắc bản thân nhớ kỹ rằng thất bại là nhân tố đứng ngay trước thành công. Và mình sẽ phải thay đổi để đạt được những điều mình muốn và tất nhiên đôi khi sẽ phải đánh đổi bằng những thứ mình không muốn.

Thắng không kiêu, bại không nản, buồn không lâu, vui vừa vừa. haha Bợm Nhậu!

2011/09/26

Busy


4 năm học đại học + đi dạy võ không biết bận rộn là gì. Từ khi đi làm lại lắm thứ đẻ ra, mỗi thứ 1 chút chút thế mà hết 1 ngày nhanh lắm. Thấy thời gian lúc này thật là quý giá! 24 tuổi rồi đấy!!! Bạn bè đứa nào cũng bắt đầu "cặp bồ", có đứa cưới luôn. Ôi!!! không biết nói gì nữa. Hồi xưa không biết lo âu, giờ ra đường nhìn mọi người, các cô chú, anh chị tất bật với con em mình và công việc hàng ngày thấy mình đang bắt đầu "dấn thân" vào cuộc sống của một con người trưởng thành, thời gian cho những điều, những thứ nhỏ nhoi vớ vẩn hay con nít thời xa xưa càng ngày càng ít đi hay nói chính xác "không thể" làm được. Phải biết lo những thứ "to" hơn 1 chút của cuộc sống này...

P/S: gần đi Nhật rồi nhưng cảm giác bây giờ lại là không muốn đi + có 1 chút gì đó luyến tiếc, hối hận. Dẫu có đúng hay có sai nhưng đã chọn rồi thì phải cứ phải "keep walking" thôi! Cố lên con trai!

2011/09/15

Hí hửng và lo âu


Cuối tháng này chỉ còn đúng 2 tuần nữa, mình sẽ lần đầu tiên mang danh "xuất ngoại". Cái cảm giác là lạ này thật khó là diễn tả. Cũng phải thôi, từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ có bao giờ biết nước ngoài là gì đâu toàn coi phim thấy doanh nhân đi công tác ầm ầm hờ hờ lúc nhỏ chỉ có 1 ước mơ nhỏ nhoi: "Con sau này sẽ là tổng giám đốc! Tổng giám đốc Bợm!" èo câu đó từ nhỏ đến lớn nói chắc hơn chục lần hô hào giọng đầy mạnh mẽ tự tin nói với bố mẹ. Hời mà giờ tốt nghiệp ĐH đi làm rồi mới thấy nó quả đúng là viễn cảnh xa vời nếu không nhanh chóng bắt tay vào làm một cái gì đó của riêng mình còn không chỉ là thằng nhân viên quèn làm công ăn lương thôi... Cũng đang máu lắm nhưng thấy vô hướng quá. Thôi thì tự hứa với bản thân sẽ không từ bỏ cái ước mơ "cao vời vợi" ấy. Tự đặt mục tiêu trước năm 30 tuổi phải có 1 cái gì đó (tất nhiên không phải là vợ hiền hè hè) mà quá thì đối với mình chắc là 1 thất bại lớn rồi.
Nghĩ lại việc xuất ngoại nào, mang tiếng xuất ngoại cũng có nhiều loại xuất ngoại chủ yếu là đi du lịch. Nhưng chủ yếu bà con thích xuất kiểu "công tác nước ngoài" mang danh cho nóa oách! Bạn bè mình đứa nào biết cũng trầm trồ chắc  ghê gớm lắm nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu.... Haizzz được cái mã chứ chả có cái gì đâu! (tự nói với mình như vậy). Giờ đã gần cuối tháng 9 rồi mà vẫn chưa start học lại tiếng nhật kịp, bản thân thật lo lắng không biết qua đó "ú ớ" có ra hồn gì không chưa kể mục tiêu phải thi đạt N2 vào kỳ thi năng lực nhật ngữ sắp tới này... Phải sắp xếp lại thời gian biểu để cày ngày cày đêm lại thôi >.<.
Mà cũng là lạ tự dưng đi cái này được bên cty làm cho cái "name card" hay gọi cho oách là "card visit" ôi giời nghe có vẻ ghê gớm và thật sự trong lòng cũng thấy khoái chí cực độ! nhưng ngẫm cho kỹ thì cũng là "chỉ được cái mã thôi!" Lương thì bèo bọt, sức thì kém cỏi.

Cuộc sống luôn vận động, không tiến ắt lùi không lùi ắt tiến Bợm à!

2011/07/24

Suteki


 Phải nói là mấy tháng rồi tôi "hông" có viết blog gì nữa. Từ khi tôi được mang cái tước người đi làm. Tôi rất muốn viết nhiều, mỗi ngày dù đi làm nhưng tôi luôn có nhiều thứ muốn viết, khổ nỗi thời gian lại không cho phép. :)
   Hôm nay thứ hai, lạ nhỉ, tôi lại được nghỉ, chẳng qua là vì thứ bảy phải làm nên thứ 2 nghỉ bù, ngồi nghe bài nhạc nhật tên suteki, cảm giác nhớ viết lách lại trỗi dậy hi.
   Đi làm có nhiều niềm vui cũng có nhiều cái chán. Những hành động lặp đi lặp lại hàng ngày, sáng trưa rồi lại chiều tối và đi ngủ. Tôi nhớ có một hôm, tôi kéo cái tủ ra và nhìn vào đống đồ, "Hôm nay mày nên mặc gì đây nhỉ?" Có vẻ như từ hồi đi làm tôi đã có thể tự sắm những đồ tôi thích nhưng thú thật tôi không phải người thích shopping hay ăn mặc màu mè và lịch sự, tôi thích sự trẻ trung , đơn giản với lại 1 lý do nữa là do tôi vẫn đạp xe đạp hàng ngày lên công việc Lê Văn Tám và đi xe bus công ty đi làm ^^ (ai mang giày da, áo sơ mi đóng "thùn", quần tây chạy xe martin bao giờ hehe) nhưng trong số mấy cái áo pun tôi nhìn, tôi thấy 1 cái áo... nói sao nhỉ, 1 cái áo có dòng chữ hiphop nho nhỏ + 1 hình người trong tư thế hiphop mà 1 màu thôi nói chung giống mấy cái áo con nít cấp 2 hay mặc ấy, cái mua ngoài chợ ấy nó đứng bên cạnh  mấy cái JCrew, Banana Republic, America Eagle,.. nhìn 1 hồi, suy nghĩ 1 hồi nhưng tôi đã lấy nó ra và mặc... đi làm.
   Có thể người ngoài nhìn tôi thấy sao teen quá và hơi quê mùa vì những cái áo đó chỉ hay mặc ở nhà + quần xà lỏn nhưng vừa chạy xe đạp vừa mặc cái áo đó tôi lại thấy dâng lên 1 niềm cảm xúc khó tả, tôi tự hào khi được mặc cáo áo "hơi quê" ấy, đi long nhong ngoài đường, đi chơi cùng bạn bè, tôi rất vui và có thể xung quanh có thể nhìn tôi và nói... ăn mặc "hơi quê". Cái áo đấy cũng được mua từ 2 hay 3 năm rồi thì phải và tôi cũng ít mặc ra đường nên nó còn mới lắm, phải nói lần đó là lần đầu tiên luôn thì phải. Chắc nhiều người sẽ thắc mắc lý do là gì nhỉ? Tôi năm nay 24 tuổi nhưng tôi vẫn thấy mình nhỏ lắm, mỗi khi mặc cái áo ấy, đạp xe và nhớ tới người ấy, tự hào vì được nuôi nấng lớn khôn từ những đồng tiền khổ cực mà người ấy kiếm được và nuôi đến mấy cái miệng ăn trong gia đình... tôi nhớ lắm.
   Vì cái áo đó... là do mẹ tôi mua. :)

2011/04/08

Cuộc đời này ngắn hay dài

photo

Mấy tháng rồi không đụng blog. 1 phần vì cảm xúc, tâm trạng không còn, 1 phần khác là do thời gian không có. Con người ta quá bận rộn cho cuộc sống xung quanh họ.

Đã 23 tuổi rồi, nó đến khi ta chưa kịp nhận ra ta đã lớn rồi, đã tốt nghiệp rồi và đã... đi làm rồi. Chỉ chờ... cưới vợ, sinh con rồi lại xoay vào 1 vòng luẩn quẩn như chính cha mẹ ta. Ngẫm kĩ để thấy rằng cuộc sống ý nghĩa nhất là giai đoạn này, giai đoạn tuổi 20. Nhưng bước đầu lập nghiệp, những phút rung động ai đó, những hoạt động thiết thực ý nghĩa, những phong trào, những sở thích, những niềm vui, những thử thách... NHƯNG dường như ít người làm được điều này. Đúng... hay... không!?!

2011/02/20

Não nề

Một bài hát giai điệu quá tuyệt vời nhưng thật sự rất não nề

2011/02/11

Cái bóng



Con người ai cũng có cái bóng, bóng bóng luôn đi theo sau ta, luôn bên ta mọi lúc mọi nơi. Ta là bóng và bóng cũng là ta vì nó phản ánh chính ta! Nhưng có một điều rằng là bóng, nó... luôn nằm ngược lại với ánh nắng mặt trời.

Ô... đâu mới thật sự là cái bóng, là chính ta hay là nó? mặt trời ở phía trước, giấc mơ ở phía trước, niềm đam mê ở phía trước... tại sao mày lại luôn luôn trốn tránh nó hả bóng...

Bóng ơi bóng à...

2011/02/08

Hậu Tết Tân Mão

Thế là hôm nay đã xuống Sài Gòn, mai lại bắt đầu học tiếng Nhật lại. Bài vở nói thật thì Tết đem mấy về cũng chả học được chữ nào. Hôm nay vào làm vội làm vàng lỡ mai mà thầy bắt thuyết trình 1 bài news cũng có cái mà nói. Lục đục tìm trên mạng một bài báo về sức khỏe bằng tiếng Nhật cũng đã khốn nạn rồi chưa kể phải đọc sơ và lựa chọn bài nào hay mà dịch hix hix mà đã đọc sơ thì cũng phải lược dịch... phải công nhận có những bài nó viết phong cách thật là kinh khủng đến khi lược dịch... bằng Bing Translator hay Google Translator thì mới tá hỏa... nó viết kiểu bài nghiên cứu khoa học + cách dùng ngữ pháp... trời ơi xin lỗi chịu không nỗi... mất nguyên 1 ngày mà đầu óc nó khó chịu, bực bội vì đọc không hiểu gì hết hehe may mà cuối cùng cũng tìm được bài khá đơn giản, nội dung cũng có ích.

運転中の眠気の予防法

高速道路を走る場合は、アクセルは一定の速度が保てるように踏みっ放しだし、カーブも緩やかなので、刺激が少なく、どうしても眠くなります。

では、眠気を防ぐにはどうしたら良いでしょうか。一番良い方法は休むことです。車から降りて、大きく伸びをするのをはじめ、軽い体操をしましょう。特に長距離を走る場合には、2時間に1回は休憩時間をとるようにしましょう。また、出かける前夜は熟睡できるように心がけます。もし、運転中に眠気に襲われたら、口を大きく開けて、あごの運動をしたり、レモンをかじるなり、ガムをかむと良いです。

2011/01/19

Kẻ ít bạn

photo
Lướt 1 vòng FB, ngó qua các mối quan hệ, các profile của mọi người, bạn có, biết có, quen sơ có, bạn cũ có, nhìn tổng quan CLB, mối quan hệ của các thành viên, trên lớp học,...  Tôi nhận thấy mỗi người trong số họ thật sự có rất nhiều bạn và theo tôi đó là những người bạn tốt của nhau. Những nhóm bạn nhiều người và rất vui, họ thường đi chơi, quan tâm đến nhau một cách chân thành.

2011/01/09

Giấc ngủ chiều chủ nhật - 日曜日の昼寝

photo

Hàng tuần, mình thấy giấc ngủ ngon nhất của mình chính là buổi chiều chủ Nhật, khoảng thời gian này khi mùa đông - xuân trộn lẫn, không khí thật nhẹ nhàng và dễ chịu. Ngủ rất là ngon ^^. Lúc tính dậy nhìn ánh sáng phía ngoài cửa sổ rất nhẹ nhàng và rất... "chiều" tự nhiên nhớ đến những ngày hè thời học sinh ở nhà nội (Cam Ranh), ở đó cũng nóng lắm, trưa chiều nào cũng nằm trườn ra sàn nhà hay cái phảng của ông nội từ hồi xưa để ngủ. Gió từ vườn từng cơn thổi vào, tiếng gió đu đưa cành cây, rì rào tiếng lá. Tiếng các chị, các bác hay bà nội lâu lâu kéo một gáo nước từ giếng lên. Nhớ quá... thằng nhóc đó giờ gần bước sang tuổi 23 rồi.

P/S: cũng vì ngủ nguyên buổi chiều nên bây giờ phải thức học tự vựng tiếng Nhật. >.< Ôi chao ơi!!!

2011/01/07

Lại một người nữa ra đi

Thế là từ tuần sau, lớp tiếng Nhật đặc biệt N2 của mình lại thêm một người nữa ra đi. 2 tháng học 1 tháng 1 người. Haizz còn lại 8 đồng chí chiến đấu 2.5 tháng còn lại, nếu thêm người ra đi nữa chắc mình đau tim quá. Nghĩ lại ông T già tại ổng lười với tính tình cà chớn thôi chứ có phải ổng không theo kịp lớp nổi đâu. Mà cũng phải công nhật bác Tr ác thật. Học mà task như núi, cứ thế mà nhồi nhét vào cho nó kín ko thể kín hơn nữa... buồn gì đâu mà buồn, thật là mệt mỏi.
2 ngày nay stress vì cái vụ tương lai của mình kinh khủng, may mà không bị ảnh hưởng lắm đến việc học tiếng Nhật. Giờ năm 2011 rồi... thế là qua tuổi 23 rồi nhỉ. Sao nó nhanh thế không biết.
Cũng đã xác định được 2 hướng quyết định cuộc đời mình, 2 hướng duy nhất. 1 là có rồi và đang đi đây, còn cái kia thì không biết trước được. Trời bảo sao gật vậy. Sắp tới mình sẽ liều 1 phen, nếu đc thì sẽ cày bừa tiếp 2, 3 năm nữa, nếu trời phù hộ mình sẽ quyết định "cua" ngay. Chưa già mà, học dc thì cứ học, qua tuổi 25 mình mà đi theo hướng nào thì sẽ theo nó đến suốt đời. Phải vậy thôi, không thế tùm lum mãi dc. Cái gì cũng vậy càng ham hố, càng mơ xa, càng ảo tưởng, càng vô lý thì càng chết. Đây chắc là quyết định liều lĩnh lần cuối của cái tính "ham hố" của mình... Hôm nay tham dự buổi thành lập công ty FMIS có nghe anh Giám đốc mới nói  2 từ chuyên môn: general tùm lum lĩnh vực  hay expert chỉ 1. Nhật và Việt khái niệm về chức vì trong công ty rất khác nhau, style Việt Nam là cứ thích trước cái chức có chữ management thôi. :|
P/s: Nếu thời gian có quay trở lại hà hà... hôm nay từ công ty về đi xe bus 1 vòng Sài Gòn luôn. Trang trí đẹp quá, vài tuần nữa là dc về Đà Lạt rồi