Giàu ai mà chẳng muốn.
12 năm học sinh
4 năm đại học
cả đời đi làm
...để làm gì?
có ai tự hỏi mình câu này không?
khi đã bước ra đời bon chen
bất chợt nhận ra 1 điều...
tiền không phải là tất cả...
đọc báo thấy những sự việc có thật tất nhiên không phải tất cả đều vậy, tôi chỉ thấy sợ, sợ mình sẽ không kiểm soát được mọi thứ:
giàu quá, suốt ngày công ăn việc làm, bỏ bê con cái
con cái tự gác cái mác giàu vào từ đó tính tình, mối quan hệ, ăn xài... thay đổi theo
bước ra đường, các mối quan hệ làm con người ta hay ngờ vực nhau... còn đâu là cái tình người, tình bạn
đến khi già rồi thì mới biết rằng cả đời mình chỉ có gì... có tiền mà thôi...
vậy tự hỏi mình đến bao nhiêu là đủ
về bản thân mình, mình chỉ cần thế này:
- 1 căn nhà chui ra chui vào
- 1 gia đình hạnh phúc, vợ "nếu"không đi làm cũng được, quan trọng là dạy dỗ con cái, cho con cái cái cảm giác của gia đình. Hàng tuần cả gia đình đi đâu đó vui chơi, ăn uống, hay vợ chồng có 1 đêm lãng mạn bên ánh nến ôm lại kỷ niệm xưa chẳng hạn hehe
- tiền không cần nhiều lắm hehe, tất nhiên không phải là quá nghèo. Tự suy ngẫm thấy, nếu đã tốt nghiệp đại học đàng hoàng thì cả đời ít ra bạn cũng không phải sống cậy vào bất cứ ai là 1 thành công rồi.
- Sống cống hiến trong công việc, vì công ty. Rồi sẽ thành công thôi. Không sếp to thì cũng sếp nhỏ. Lúc đó bạn cũng không cần phải quá lo gì về vấn đề tiền bạc.
- 1 niềm vui, 1 sở thích và có những đồng chí đi cùng mình ví dụ: guitar, võ thuật, nhiếp ảnh chẳng hạn
- Những người bạn, người anh em, học trò đáng tin thực sự, quen nhau vì cái tình, không phải chỉ vì "công việc"
- Lâu lâu đi nước ngoài du lịch cùng bạn bè, gia đình. Vì cái lý do đó nên giờ tôi cũng đang cố cày ngoại ngữ đây >.< (tất nhiên là vì công việc là chính hehe).
...
chợt hứng, viết thế thôi.
