2010/10/30

Giàu có

photo


Giàu ai mà chẳng muốn.
12 năm học sinh
4 năm đại học
cả đời đi làm

...để làm gì?

có ai tự hỏi mình câu này không?
khi đã bước ra đời bon chen
bất chợt nhận ra 1 điều...

tiền không phải là tất cả...

đọc báo thấy những sự việc có thật tất nhiên không phải tất cả đều vậy, tôi chỉ thấy sợ, sợ mình sẽ không kiểm soát được mọi thứ:
giàu quá, suốt ngày công ăn việc làm, bỏ bê con cái
con cái tự gác cái mác giàu vào từ đó tính tình, mối quan hệ, ăn xài... thay đổi theo
bước ra đường, các mối quan hệ làm con người ta hay ngờ vực nhau... còn đâu là cái tình người, tình bạn
đến khi già rồi thì mới biết rằng cả đời mình chỉ có gì... có tiền mà thôi...

vậy tự hỏi mình đến bao nhiêu là đủ

về bản thân mình, mình chỉ cần thế này:
- 1 căn nhà chui ra chui vào
- 1 gia đình hạnh phúc, vợ "nếu"không đi làm cũng được, quan trọng là dạy dỗ con cái, cho con cái cái cảm giác của gia đình. Hàng tuần cả gia đình đi đâu đó vui chơi, ăn uống, hay vợ chồng có 1 đêm lãng mạn bên ánh nến ôm lại kỷ niệm xưa chẳng hạn hehe
- tiền không cần nhiều lắm hehe, tất nhiên không phải là quá nghèo. Tự suy ngẫm thấy, nếu đã tốt nghiệp đại học đàng hoàng thì cả đời ít ra bạn cũng không phải sống cậy vào bất cứ ai là 1 thành công rồi.
- Sống cống hiến trong công việc, vì công ty. Rồi sẽ thành công thôi. Không sếp to thì cũng sếp nhỏ. Lúc đó bạn cũng không cần phải quá lo gì về vấn đề tiền bạc.
- 1 niềm vui, 1 sở thích và có những đồng chí đi cùng mình ví dụ: guitar, võ thuật, nhiếp ảnh chẳng hạn
- Những người bạn, người anh em, học trò đáng tin thực sự, quen nhau vì cái tình, không phải chỉ vì "công việc"
- Lâu lâu đi nước ngoài du lịch cùng bạn bè, gia đình. Vì cái lý do đó nên giờ tôi cũng đang cố cày ngoại ngữ đây >.< (tất nhiên là vì công việc là chính hehe).


...
chợt hứng, viết thế thôi.

2010/10/23

Những bộ phim rất hay về gia đình

Đây là những bộ phim mình đánh giá rất cao và xem rất là buồn và cảm động.

1. Oseam


2. Căn hầm đom đóm

http://i404.photobucket.com/albums/pp123/iuminhca/firefliesa800_600.jpg

3. Đường về nhà

http://ngoisao.net/news/hau-truong/2009/12/3b9ccec4/5.jpg

2010/10/21

Than đời nó có bớt khổ đâu

photo


Phải nói là mới bước vào lớp N3&N2 (gộp) dc 3 ngày thôi mà mình đã thấy đuối toàn tập. Mới học N4 dc 4 tháng rồi nhảy trực tiếp lên N3&N2 chịu không nổi. Kanji chưa đủ, phản xạ chưa nhiều, 1 ngày số lượng từ vựng phải học lên đến hàng trăm mà tất nhiên là học Kanji chứ >.<, học nhưng thật sự 1 chiều (JP->VN) và chưa thấm dc nó. Mỗi khi cần dùng dịch ngược thì lại... ngồi nhớ, ngữ pháp cũng vậy huhu. Than miếng thôi chứ than đời nó có bớt khổ dc miếng nào đâu...
Cũng dần hình thành thời gian biểu, chiến lược học tập... tối 9h hoặc ngủ, sáng 1 hoặc 2h dậy cày. Hi vọng sẽ ok vì gần như là mình đi cả ngày, về nhà là đã 8h hơn chưa kể tùm lum chuyện lặt vặt ở nhà phải làm...
Mình mà bị loại khỏi lớp này chắc buồn chết... Cố thôi... (trong lớp toàn cao thủ).

Gambare!

P/S: Apple mới ra Macbook Air mới + giới thiệu OSX thế tiếp theo là lion. Ôi! năm sau phải sắm 1 con thôi. Air hay Pro cũng dc hít!!!

2010/10/15

J-Test

Tool đầu tiên viết cùng với các đồng chí lớp tiếng Nhật khi vào FSoft dưới yêu cầu của JCD. Mục đích chính là hỗ trợ việc học tiếng Nhật tốt hơn. Nhất là phần thi ngữ pháp, từ vựng qua các câu hỏi trắc nghiệm.


Tất nhiên là giao diện do tớ design chính :D

photo

2010/10/10

Luận một xíu về sự lạc quan

photo



Mới nghe và cảm giác dc mấy nhóc trong BCN có dấu hiệu mệt mỏi và nản muốn từ bỏ rồi. Anh cũng từng trải qua những cảm giác đó nên anh hiểu hết, hơn nữa anh nghĩ anh thấy anh còn bị áp lực nhiều hơn mấy nhóc nữa đó. Tại anh không muốn nói ra thôi.

Mấy nhóc à, nhìn lại 1 chặng đường mấy nhóc cũng thấy mấy nhóc thành sinh viên hết rồi. Cũng lớn, đứa có bồ bịch hết trơn rồi mà... Lớn thì phải khác chứ không nào? Đâu phải như thời xa xưa cái gì cũng "Bố ơi, mẹ ơi" được nữa :). Nhất là đối với sinh viên ở tỉnh. Xa nhà, xa gia đình, mọi thứ đều phải tự làm, đôi khi cần 1 chỗ dựa để có thể chia sẻ nhiều điều và giúp ta mạnh mẽ hơn và bước tiếp. Nhưng nếu không có thì sao... tôn giáo ư, cũng có thể lắm. Anh không phải là người đặt nặng vấn đề tôn giáo, anh thích tự mình đứng dậy hơn.

Chặng đường mình đi nó dài lắm mấy nhóc à, mấy nhóc không thể thấy được đích đến đâu... Mà điều đó là điều làm mình nản nhất. Nó giống như câu chuyện ngụ ngôn Con chó và con thỏ vậy: "Một con chó săn, thấy 1 con thỏ chạy qua, thế là nó rượt theo và sủa in ỏi. Rượt được một hồi, những con chó dọc đường, con thấy, con không chỉ biết là nghe con chó kia sủa, rồi cũng sủa in ỏi và rượt theo nhưng được 1 hồi rồi lần lượt con nào cũng bỏ hết chỉ trừ con đầu tiên đó." Sự khác biệt là đâu, chúng ta phải định rõ được mục tiêu của mình, nếu như nó vô hướng thì cực kì nguy hiểm. Có được mục tiêu nó sẽ là động lực thúc đẩy ta đi tiếp, thực hiện cho trọn vẹn chuyến hành trình của mình. Dẫu không có 1 điểm tựa nào cả thì sao nào? Ta cứ đi thôi. Mỗi lần mệt mỏi, thất bại, hụt hẫng... ta lại ngồi khóc nhưng sau đó ta sẽ đứng dậy đi tiếp và cứ như vậy ta sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều. "Level" ta sẽ tăng lên và càng ngày ta sẽ càng chịu được áp lực và bớt đi những lời than thở. Ta sẽ luôn lạc quan và tin vào con đường mình đi, vào lựa chọn của mình và làm việc, học tập với sự nhiệt huyết tràn trề trong ta.


2010/10/09

Tham gia buổi giới thiệu CLB Design NK3

Mới thấm thoát đó đã năm thứ 3 rồi. Kể từ ngày mình thành lập CLB Design vào năm 2008 (năm 3 Đại học). Nhớ lúc đó sung với CLB này nhất nè, gần như năm đầu CLB Võ mình bỏ bê và lo cho CLB Design là chính. Và cũng chính năm đầu tiên đó lại gặt hái được nhiều bằng khen từ cấp thành phố cho tới trường, khoa. Nhưng mình thấy BCN trong đó có mình làm việc còn "tệ hại" lắm.
Bước sang năm 2, truyền lại cho đàn em thua mình 1 năm thì theo mình biết cũng không phát triển lắm, điều đó làm mình cũng buồn. Sang năm nay, 1 thế hệ nữa tiếp nối CLB. Hôm nay đi có vẻ thấy được sự máu lửa của những bạn thành viên BCN năm nay. Hi vọng CLB sẽ ngày càng phát triển và sẽ không có ngày phải nói 2 từ... giải tán :| để mình còn quay về phát biểu chứ ^^.
Khi đã ra trường rồi nhìn lại những gì mình để lại vẫn có người nối tiếp thì không gì hạnh phúc bằng... :) À, tuần sau còn CLB Võ nữa...
Một số hình ảnh nè:

http://farm5.static.flickr.com/4084/5063805571_7b04307c01.jpg
Mặt dài, cằm dài thấy rõ hehe, nói quá trời nói keke

http://farm5.static.flickr.com/4127/5063805561_cc02e401ff.jpg
Dù phòng nhỏ nhưng các bạn thành viên đến rất đông

http://farm5.static.flickr.com/4086/5063805565_70b187300a.jpg
Nhìn tấm này thấy nhan sắc mình tồi tàn quá T_T, mắt thâm quầng, ốm dơ xương (60kg) Mai mốt có xiền vài chục triệu ta đi cắt hàm thì chắc tút lại vẻ đẹp zai thôi hehe

P/S: blog này toàn nói nhảm :D