Mới nghe và cảm giác dc mấy nhóc trong BCN có dấu hiệu mệt mỏi và nản muốn từ bỏ rồi. Anh cũng từng trải qua những cảm giác đó nên anh hiểu hết, hơn nữa anh nghĩ anh thấy anh còn bị áp lực nhiều hơn mấy nhóc nữa đó. Tại anh không muốn nói ra thôi.
Mấy nhóc à, nhìn lại 1 chặng đường mấy nhóc cũng thấy mấy nhóc thành sinh viên hết rồi. Cũng lớn, đứa có bồ bịch hết trơn rồi mà... Lớn thì phải khác chứ không nào? Đâu phải như thời xa xưa cái gì cũng "Bố ơi, mẹ ơi" được nữa :). Nhất là đối với sinh viên ở tỉnh. Xa nhà, xa gia đình, mọi thứ đều phải tự làm, đôi khi cần 1 chỗ dựa để có thể chia sẻ nhiều điều và giúp ta mạnh mẽ hơn và bước tiếp. Nhưng nếu không có thì sao... tôn giáo ư, cũng có thể lắm. Anh không phải là người đặt nặng vấn đề tôn giáo, anh thích tự mình đứng dậy hơn.
Chặng đường mình đi nó dài lắm mấy nhóc à, mấy nhóc không thể thấy được đích đến đâu... Mà điều đó là điều làm mình nản nhất. Nó giống như câu chuyện ngụ ngôn Con chó và con thỏ vậy: "Một con chó săn, thấy 1 con thỏ chạy qua, thế là nó rượt theo và sủa in ỏi. Rượt được một hồi, những con chó dọc đường, con thấy, con không chỉ biết là nghe con chó kia sủa, rồi cũng sủa in ỏi và rượt theo nhưng được 1 hồi rồi lần lượt con nào cũng bỏ hết chỉ trừ con đầu tiên đó." Sự khác biệt là đâu, chúng ta phải định rõ được mục tiêu của mình, nếu như nó vô hướng thì cực kì nguy hiểm. Có được mục tiêu nó sẽ là động lực thúc đẩy ta đi tiếp, thực hiện cho trọn vẹn chuyến hành trình của mình. Dẫu không có 1 điểm tựa nào cả thì sao nào? Ta cứ đi thôi. Mỗi lần mệt mỏi, thất bại, hụt hẫng... ta lại ngồi khóc nhưng sau đó ta sẽ đứng dậy đi tiếp và cứ như vậy ta sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều. "Level" ta sẽ tăng lên và càng ngày ta sẽ càng chịu được áp lực và bớt đi những lời than thở. Ta sẽ luôn lạc quan và tin vào con đường mình đi, vào lựa chọn của mình và làm việc, học tập với sự nhiệt huyết tràn trề trong ta.
No comments:
Post a Comment