Mấy ngày nay làm việc, học hành chả có hiệu quả gì cả. Đầu cứ như muốn nổ tung. Việc thì cứ một đống mà lại không làm cái gì ra trò cả. Ngồi học, làm bài tiếng Nhật mà stress kinh khủng, đầu nặng nề, không có hứng gì cả, làm sai be bét. Code kiếc nữa chán mình thật. Ngủ thì không còn đúng giờ giấc nữa. :| Buồn quá đi. Học ngoại ngữ dễ nản, dễ lười thật.
Vấn đề cốt lõi: Làm việc có khoa học: mình chưa làm được.
Trời Sài Gòn kì này mưa hoài, mưa to. Không tập võ được. 2 lần đạp lên CLB đi trong kẹt xe hàng tiếng đồng hồ, mưa tầm tả để rồi tới không hề có dù chỉ một thành viên... biết mưa các bạn sẽ nghỉ nhiều thậm chí không ai đến cả... mình tới vì chỉ sợ lỡ có "1" bạn tới thì sao... lúc đó đứng trên đó trú mưa hơn 30 phút đã tự hỏi bản thân rất nhiều điều: mình thành lập CLB này vì mục đích gì? mình đã ra trường, đã đi làm, vẫn cố gắng sắp xếp "đạp xe" mấy cây số hàng chiều dù nắng mưa tới đây dạy miễn phí... Vì gì vì gì hả tôi ơi?... Muốn có một chỗ để dựa đầu vào lúc này hơn bao giờ hết.
hình như a sống cho người khác nhiều hơn sống cho bản thân mình. a dạy võ vì niềm đam mê. e cảm động quá. sao a ngốc quá zậy. biết trời mưa hok ai lên mà a lại lên. rồi nghĩ nghĩ,đã zậy còn mưa nữa,ko buồn mới lạ á,gặp e là e khóc luôn á.
ReplyDeletenhìn a vậy mà có nhiều cảm xúc quá hen.
cố gắng vì mình đi nha a. sống vui vẻ lên.
hạnh phúc là không biết suy nghĩ đó a.
lần sau e sẽ cố gắng tập để cho a vui nha.hihi.
hi vọng đọc xong a sẽ vui nhen.