Hôm nay đi cắt tóc.
Ngồi vài giây, như thường thấy, mấy chú cắt tóc thường hay bắt chuyện.
Chú ấy có hỏi tôi: "Em đang làm gì?"
Tôi: "Dạ làm kỹ sư ạ"
Chú ấy: "Chuyên ngành em là gì thế?"
Tôi: "Công nghệ thông tin ạ"
...
Chú ấy: "Lương bổng được không?"
Tôi: "Dạ cũng tàm tạm..."
Vừa trả lời xong câu hỏi làm nghề gì. Tôi chợt nhớ lại cái thời còn là đứa con nít cho tới những năm cấp 3. Bố mẹ, ông bà, bà con họ hàng, chú bác... mỗi lần gặp tôi đều đã nói: "Con cố gắng học thành tài mai mốt trở thành bác sỹ kỹ sư cho bố mẹ tự hào nha!"... Câu nói đó thoáng qua trong đầu, 1 cảm giác là lạ dâng lên trong lòng tôi...
...
Chợt tỉnh ra và nhìn vào gương ngay lúc đó , tôi thấy thằng nhóc đó nhưng... bây giờ nó đã cao hơn bố nó (dù có chỉ có 1 xí), râu ria cũng lổm chổm ngồi chờ đến lượt cạo...
Cắt tóc...
No comments:
Post a Comment